Trang

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

Đầu Xuân luận “anh hùng điện ảnh”

Các thành viên chính trong đoàn làm phim HIỆP SĨ...

1- Tui viết kịch bản phim HIỆP SĨ GIỮA ĐỜI THƯỜNG mất hơn một năm.  Thành lập Hãng phim Phú Hải với 90% vốn của tui (Thực tế là 100%), đầu tư và tổ chức sản xuất phim, tự mình mần Giám đốc sản xuất, mần cật lực mất hơn một năm nữa. Zậy mà ông HP- Đạo diễn/ Giám đốc điều hành của tui tự ý bán phim cho C.ty ÁNH SÁNG XANH, họ sửa lại Opening và Ending, trên phim không có tên Hãng phim Phú Hải mà còn xuất hiện tên 2 vị anh hùng ma là:
1.    Tổ chức sản xuất Lê Thị Túy Nga
2.    Giám đốc sản xuất Trần Huy Cường.
Hổng bít 2 con ma ni chui ở mô ra? Tên ông đạo diễn HP thì to to, dài thiệt dài, xuất hiện lâu ơi là lâu lun. Còn tên tui thì phải giỏi ăn cướp mới nhìn thấy.
He he ! Tui mần thì dở chứ bắt ma thì giỏi đó nha. Tụi ma giáo coi chừng nha !

2-  Q, C là bạn của G và quen biết tui qua G.
Q là 1 phó GĐ thuộc ngành Gas VN, ít coi phim, không thích phim VN nhưng hùng hồn tuyên bố: “Các anh không biết làm phim”!
C là chủ một nhà máy bia bình dân, ít coi phim và cũng không thích phim VN thì nhẹ nhàng hơn: “Tôi đọc sơ qua kịch bản HIỆP SĨ GIỮA ĐỜI THƯỜNG của anh rồi, không làm phim được đâu. Tôi bận chứ không thì…”.
G là người chuyên nghề “bán nước”, theo tui coi mần 1 phim rùi cao hứng lên SG mở hãng phim. Hắn iu điện ảnh đến nỗi dở trò ăn cắp đạo diễn HP- đang làm giám đốc điều hành cho tui, phản tui sang mần cho hắn… Nhưng hơn nửa năm rùi mà họ vẫn chưa có giấy phép mần phim.
(liệu 1 đứa phản bạn và 1 tên phản thầy thì có tử tế được với nhau không hỉ? Có mần được phim tử tế không hỉ ?). Tui nói: KHÔNG DỄ ĐÂU NHA!
Ngày còn học phổ thông, tui vốn dốt văn nhưng vẫn nhớ mang máng thơ của Tú Xương:
-       “Văn chương nào phải là đơn thuốc
Chớ có khuyên xằng chết bỏ bu”.
Tui học theo cụ Tú mà rằng:
-      Điện ảnh nào phải trò chạy mánh
Chớ có chơi xằng chết bỏ bu”.
Họ quả là những “anh hùng điện ảnh” đáng được lên phim. Rảnh tui sẽ viết kịch bản về đề tài ni.
Hehehe ! Hãy đợi mà coi phim “bắt ma” nha !

Phạm Hải

Khoe ĐỂU


Đầu xuân một người đàn ông phương phi, bảnh bao khoe:
-      Tao đi nhậu về trễ, thằng tài xế riêng chạy xe nhanh chút, thế mà mấy thằng CSGT chặn lại đòi phạt. Tao phải xuống xe chửi tụi nó là có mắt như mù, tụi nó sợ xanh mặt, xin lỗi chúi chết.
Một giảng viên đại học khá danh tiếng kể chuyện:
-      Mình chạy xe hơi bị CSGT chặn lại đòi phạt, chẳng hiểu bị lỗi gì? Phạt phạt cái con... khỉ. Mình phải nói cho tụi nó biết mình là ai? Thế là tụi nó không phạt, cho đi ngay mà còn xin card visit nữa chứ.
Hai cô gái trẻ đẹp tám:
-      Tụi đàn ông ngu thiệt. Trốn vợ lấy tiền cho gái mà cứ vênh váo khoe tài, cứ tưởng mình phong độ được nhiều gái mê.
-      Thì tụi nó ngu nên chị em mình mới có nhiều tiền.
-      He he he !
Một phụ nữ xồn xồn khoe con mình giỏi:
-      Con bé nhà tôi mới hơn 4 tuổi mà rất khôn. Tết rồi nó không nhận lì xì là phong bao, chỉ tiền mặt nó mới lấy vì trong bao luôn ít tiền, còn tiền mặt thì vì sĩ diện nên người ta đưa nhiều hơn.
Hai công chức trung niên nói chuyện:
-      Con bé nhà tôi mới năm mới mà đã có quyết định vô cơ quan nhà nước làm rồi.
-      Trời ! Sao cháu giỏi thế?
-      Có gì đâu. Nội gián nói giá vô đó cao nhất là 500 triệu, tôi phải chi 550 triệu nên có hiệu lực liền. Vì tương lai con cháu cả thôi.
Một thanh niên nổ:
-      Tối qua tụi nó say bết xê lết, còn tao vẫn không say.
-      Tửu lượng mày cao qua ha?
-      Chuyện nhỏ. Tao cứ rót đầy ly, hét zô 100% rồi lén đổ xuống gầm bàn. Hehehe !
…vv và vv…
Ai rảnh và rách việc như tui thì viết tiếp nhe… hehehe !

Khi mà người ta nghênh ngang khoe đểu, tự hào vì mình đểu hơn những thằng đểu khác thì dân đen chỉ còn biết kêu trời mà thui. Huhuhu !

Phạm Hải

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015

Tình xuân dân đen !



Bạn tới nhà Rông ăn mít hông
Dẫu nghèo chẳng bán chỉ biếu không
Tết đến trái chín trong vườn đó
Hái một trái thôi cũng nặng lòng.


Phạm Hải

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

Du xuân 2015


Năm cũ đã qua năm mới tới
Độc Cô Lãng Tử xuất hành chơi
Tới biển đến rừng tìm cảm hứng
Thỏa chứng phiêu du với đất trời.
Phạm Hải

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

MÈO TRẮNG VÀ TÔI

        Năm đó tôi là người Việt Nam đang sống và làm việc tại Minsk- thủ đô của cộng hòa Belorusia. Tôi còn độc thân, sống một mình trong một căn hộ.
 Thấy tôi bận công việc, xa quê, sợ tôi cô đơn nên một người bạn Nga mang đến tặng tôi 1 con mèo nhỏ. Nó còn bé xíu, cu cậu mới sanh được khoảng 10 ngày, đỏ hỏn, yếu ớt, lông còn thưa, mỏng, trăng trắng.  Người bạn nói phải nuôi từ nhỏ thì nó mới quen và bám chủ. Tôi vui vẻ cám ơn người bạn Nga tốt bụng và nhận nuôi con mèo. Người bạn Nga còn cẩn thận đưa thêm cho tôi cuốn sách nhỏ hướng dẫn việc nuôi mèo.
          Chà ! Thế là tôi trở thành người cha bất đắc dĩ. Tôi phải đọc sách hướng dẫn nuôi mèo con. Mấy ngày đầu thằng nhóc chỉ thích uống sữa. Thế là tôi phải đi mua bình sữa- loại dùng cho trẻ sơ sinh. Mua sữa về, nấu sôi, để nguội đổ vào bình rồi cho nó bú. Ít ngày sau tôi nhai thịt heo nạc chín trong miệng cho thật nhuyễn rồi nhả ra dĩa cho nó ăn. Cu cậu thích ăn món này lắm, đòi ăn nhiều nhưng tôi chỉ cho nó ăn ít một thôi. Sau đó nó uống nhiều sữa, tham ăn ( giống tôi ) nên lớn nhanh như thổi. 10 ngày sau lông nó đã rậm rậm, trắng tuyền, tiếng kêu nghe thanh thanh, yếu ớt rất dễ thương “ eo, eo, eo”. Tôi đặt tên cho nó là NAM vì nó là con trai, chủ của nó là người Việt Nam mà ( ảnh con Nam ở trên đó ). Hai tháng sau giọng của nó đã ngân vang “ meo, meo, meo”.               
         Cu cậu càng lớn càng đẹp trai. Cả người lông trắng muốt, dài và rậm. Trên người nó chỉ có đôi tai, cái mũi và lòng bàn chân là hồng hồng. Cặp mắt màu ngọc bích tinh nghịch. 100 %, từ người già đến trẻ con, đặc biệt là phụ nữ đều khen nó đẹp, đều mê nó. Nó nghịch thì khỏi phải nói: Nào là chạy nhảy, leo chèo, cắn giày dép, dấu vớ, cào rách nệm vv và vv. Tôi phải làm 1 cái roi nhỏ để răn đe nó mỗi khi nó quá hư.
          Tôi dạy nó theo sách nên càng lớn nó càng ngoan hơn: Ăn uống, vệ sinh, chơi và ngủ đều theo giờ hẳn hoi. Rất đúng lúc, đúng chỗ nhé. Không bao giờ ị bậy, tè bậy.
          Đã thành thói quen, cứ 7h 30p sáng là cu cậu đói bụng, đòi ăn. Tôi đang ngủ, nó đến bên giường kêu “ meo, meo, meo”, đánh thức tôi dậy cho nó ăn. Có lần tôi biếng chưa muốn dậy, Nam kêu hoài tôi cũng không dậy. Thế là nó leo lên giường, cào nhẹ vào đầu tôi kêu to hơn. Tôi đành chào thua nó.
          Nói thật nhé ! Không phải chỉ 1 mình tôi nuôi dạy nó, khả năng của tôi không khá như vậy. Nó còn có 1 cô giáo nữa đó. Cô giáo của nó là cô bé Aliôna bên nhà hàng xóm. Aliôna mới 14 tuổi, đang học lớp 8, rất xinh đẹp và cực ngoan. Mỗi khi rảnh là cô bé sang nhà tôi chơi, dọn nhà cho tôi xong là hát karaoke, rồi dạy, giỡn với con Nam. Chị em nó quấn quýt với nhau suốt, làm tôi phát ghen. Có đêm Aliôna bế con Nam về nhà nó ngủ. Báo hại tôi sáng hôm sau không có người đánh thức, thế là tôi bị trễ giờ làm việc.

             Con Nam và Aliôna
          Có lần tôi và con Nam sang nhà Aliôna làm khách, ăn cơm tối. Cả nhà Aliôna chăm sóc con Nam, tiếp miếng thịt ngon nhất cho nó. Thì ra nhờ có con Nam mà tôi mới đỡ được 1 bữa ăn tối ở nhà. Ăn tối xong, chúng tôi ngồi uống trà, coi ti vi và bàn chuyện thế sự. Con Nam nằm ngoan ngoãn trong lòng Aliôna. Bỗng nó nhỏm dậy, kêu “ meo, meo” rồi trườn ra khỏi lòng cô bé. Nó nhảy xuống sàn, chạy ra cửa, cào vào cánh cửa. Mọi người biết là nó muốn về nhà, tôi kêu nó ở lại vì tôi chưa muốn về. Nhưng nó cố tình cãi lời tôi, đòi về bằng được. Tôi bực, kệ cho nó về 1 mình. Cô bé Aliôna đi theo nó. Mấy phút sau con Nam lại chạy sang nhà Aliôna 1 mình. Nó tới bên tôi, cọ đầu vào chân tôi làm lành, kêu “ meo, meo”  như xin lỗi rồi nhảy lên lòng tôi. Tôi khoan dung bế và vuốt ve nó. Lát sau Aliôna trở lại nói là con Nam về nhà để ị , ị xong là nó chạy đến với tôi ngay.
          Tôi nuôi con Nam được hơn 2 năm. Nó đã trở thành nhân vật nổi tiếng trong khu phố vì đẹp trai và thông minh. Nó trưởng thành và đã có bồ, bồ của nó cũng đã sinh được một đàn con nhỏ. Còn tình nhân của nó thì nhiều lắm, tòan là đàn bà và con gái cứ tranh nhau bế nó, trong số đó có cả mấy cô gái đẹp. Tôi rất biết ơn Nam vì nó đã làm mai cho tôi mấy cô gái Nga tuyệt vời. 

         Con Nam và Svetlala 
          Tôi với nó đúng là 1 cặp chủ tớ tri kỷ chi giao, hợp tánh, hợp nết. Ha ha ha !
        Do nhu cầu cuộc sống, tôi quyết định về nước- đây là quyết định hết sức khó khăn của đời tôi vì tôi đã coi nước Nga là Quê Hương, là Tổ Quốc thứ 2 của mình. Điều kiện, cuộc sống của tôi ở Minsk đang rất tốt đẹp. Nhưng sức hút của Đất Việt mãnh liệt hơn, tôi quyết định trở về Việt Nam.
          Tôi sẽ mang con Nam về Việt Nam. Tôi cho nó đi kiểm duyệt y tế, làm cho nó 1 cái va ly đặc biệt. Tin Nam sẽ về VN vang ra, thế là hàng xóm của tôi nhiều người khóc òa, thay nhau sang thăm và từ biệt nó. Tội nghiệp nhất là cô bé Aliôna, nó khóc suốt ngày, sưng cả mắt đến nỗi phải nghỉ học. Tôi phải nhường để 2 chị em nó ăn, ngủ với nhau. 

       Con Nam và vợ chồng Giukov
          Một số bạn bè người Việt cho tôi biết là mèo châu Âu về VN không hợp khí hậu, dễ bị bệnh và chết. Tôi khó nghĩ quá, tôi không muốn xa Nam. Làm sao tôi có thể rời xa nó chứ ?  Chỉ đi công tác 1 tuần là tôi nhớ nó phát điên lên rồi. Nó cũng cần có tôi, vắng tôi nó sẽ ra sao ?
          Nhưng nếu cho nó về VN, lỡ nó bị bệnh thì sao?
          Tôi sẽ có tội nếu lỡ không may nó…?
          Tôi phải làm sao đây ?...
        Theo lời khuyên của mọi người, tôi đành quyết định để con Nam lại cho cô giáo của nó là Aliôna nuôi ( lúc này đã thành thiếu nữ xinh đẹp và quyến rũ ). Bây giờ thì đến lượt cô bé cười, còn tôi thì… mếu. Những ngày cuối cùng ở Minsk, Aliôna cũng biết điều nhường lại con Nam ăn, ngủ với tôi. Aliôna luôn miệng động viên, an ủi tôi, khiến tôi phát cáu với nó.     
   Con Nam hình như cũng có linh tính, nó quấn quýt bên tôi, chui vào trong chăn ngủ với tôi. Nó ít quậy phá hơn thường ngày…
          Tôi cũng phải chia tay Galia- người yêu của tôi. Nàng đã khóc suốt đêm, nước mắt của nàng làm trái tim tôi tan nát.
           Tiếng gọi từ bố mẹ và Tổ Quốc đã mạnh hơn tất cả ! ( bố mẹ tôi không muốn tôi lấy vợ người Nga, muốn tôi về VN lấy người Việt ).
          Tôi về Việt Nam. Niềm vui gặp lại gia đình, bạn bè, quê hương không làm tôi vơi đi nỗi nhớ Nam và Galia ! Đêm đêm tôi vẫn thường mơ thấy họ, thầm kêu tên họ!  Tôi biết, ở nơi xa xăm ấy: Galia dù sau này đã đi lấy chồng nhưng sẽ vẫn nhớ lại những kỷ niện với tôi, vì tôi là mối tình đầu trong trắng của cô ấy. Con Nam đêm đêm sẽ kêu “ meo, meo, meo” vì nhớ tôi, nhưng nó sẽ êm ấm trong vòng tay dịu dàng của Aliôna và những người dân Nga tốt bụng, phúc hậu, chân tình…

      Tôi và Galia ( áo trắng ) Hajia, Onhia
          Đêm nay, như bị một sự trừng phạt vô hình, tôi vẫn một mình cô đơn trong nỗi buồn nhớ con Nam, nhớ Galia, nhớ về nước Nga xa xôi !
                   Tôi và Galia
 Nhớ em thu tới lá vàng rơi
Bạch dương nghiêng bóng mây cuối trời
Hồng ghen sắc thông hờn dáng ngọc
Thánh thiện tinh khôi tặng cuộc đời.
Phạm Hải

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

Nói thôi sao?


Xã hội mình ai cũng nói hay
Vì dân vì nước phải chung tay.
Nhưng khắp mọi miền tôi vẫn thấy
Dân ta sao lại khổ thế này?
Phạm Hải

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

Ga lăng

 Chàng từ Q. BT hẹn 6h30 tới đón bạn gái ở Q. TB đi ăn tối. Đậu xe ở đầu hẻm đợi nàng hơn 30p. Lên xe nàng yêu cầu ghé đón bạn nàng đi cùng cho vui. Chạy xe hơn 30p nữa cũng đón được 1 cặp tình nhân bạn nàng ở CMT8, rồi theo yêu cầu của nàng xuống Ngọc Sương Q.3 ăn hải sản. Trong khi ăn bồ của bạn gái nàng thường tiếp thức ăn và bóc tôm cho nàng, khen nàng đẹp…  Chàng trả tiền rồi lại lái xe đưa mọi người về nhà…
Khi chỉ còn 2 đứa, nàng cứ tấm tắc khen bồ của bạn gái: “Con T thiệt tốt số, bồ của nó ga lăng quá"!
???
Phạm Hải

Internet Việt Nam chậm gần nhất Châu Á

Tháng trước, một báo cáo của Akamai về Thực trạng Internet toàn cầu quý III/2014 tuyên bố, trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương, Internet Việt Nam đứng áp chót bảng xếp hạng về mọi tiêu chí, từ tốc độ kết nối trung bình đến kết nối băng rộng tốc độ cao.

Thông tin này ngay lập tức gây xôn xao dư luận trong nước, bởi Việt Nam chỉ xếp trên duy nhất hai nước là Philippines và Ấn Độ về tốc độ kết nối trung bình (2,5 Mbps). Tốc độ kết nối cao nhất của Việt Nam chỉ có 16 Mbps, xếp trên duy nhất Ấn Độ. Đối với kết nối băng rộng tốc độ cao (trên 10 Mbps), với việc cùng có tỉ lệ sử dụng chưa đến 1%, Việt Nam và Philippines chia nhau đứng chót bảng. Ở hạng mục tốc độ kết nối trên di động, Việt Nam một lần nữa đứng cuối bảng với tốc độ trung bình 1,1 Mbps.
chất lượng Internet, Bộ TT&TT, Akamai
Có thật Internet Việt Nam chậm gần nhất khu vực?
Tuy nhiên, một số chuyên gia công nghệ và Internet trong nước tỏ ra hoài nghi về cơ sở để Akamai đưa ra những con số này.
Tại Hội nghị Giao ban QLNN tháng 1/2015 của Bộ TT&TT mới đây, Thứ trưởng Lê Nam Thắng đã chính thức có phản hồi về kết luận của Akamai. Theo Thứ trưởng, có thể các hãng nghiên cứu nước ngoài có cách tiếp cận khác nên dẫn đến sự khác biệt trong kết quả đo kiểm, hơn nữa việc cáp AAG nhiều lần gặp sự cố trong một năm qua cũng ảnh hưởng nhiều đến chất lượng dịch vụ.
Chính vì vậy, Thứ trưởng giao Cục Viễn thông phối hợp cùng VNNIC và các đơn vị liên quan tiến hành nghiên cứu, đánh giá lại chất lượng, tốc độ dịch vụ viễn thông, dịch vụ Internet trong nước. Đáng chú ý, sau khi có kết quả, Cục Viễn thông sẽ phải công bố số liệu chính thức để truyền thông, giới công nghệ trong nước có nguồn đối chứng, tham chiếu từ một "đơn vị chính thống".
Bên cạnh đó, thời gian qua, các doanh nghiệp viễn thông trong nước cũng đã có nhiều kế hoạch triển khai cung cấp dịch vụ Internet theo tuyến cáp mới, thay thế tuyến cáp AAG thường xuyên xảy ra sự cố. Thứ trưởng cũng yêu cầu Cục Viễn thông kiểm tra tình hình thực tế, tổng hợp và báo cáo lại Bộ trong thời gian sớm nhất.
T.C